Tôi luôn có quyền lực với chính mình
Khi xem công việc như một service, và đồng nghiệp như những “khách hàng khó tính”, chuẩn mực không còn nằm ở chức vụ, mà ở mức độ rõ ràng và tin cậy sản phẩm được tạo ra.
Tôi không có chức vụ quản lý.
Không có title “Lead” chính thức.
Không có team report trực tiếp.
Nhưng trong công việc,
tôi luôn xem mình như một công ty độc lập.
Công ty đó cung cấp một thứ duy nhất:
dịch vụ ra quyết định kỹ thuật có trách nhiệm.
Tôi không làm việc để “được giao task”
Tôi làm việc như một service.
Với tôi,
engineers,
lead modellers,
coordinators
không phải là “đồng nghiệp cần làm hài lòng”,
mà là những khách hàng khó tính.
Khách hàng không quan tâm bạn làm bằng cách nào.
Họ chỉ quan tâm một câu hỏi duy nhất:
"Sản phẩm tôi làm ra có đúng cái họ cần khai thác không?”
Nếu câu trả lời là chưa rõ,
thì dù model, bản vẽ, thông tin có đẹp đến đâu,
dịch vụ đó vẫn chưa đạt chuẩn.
Quyền lực thật không đến từ chức vụ
Trong môi trường kỹ thuật, tôi luôn kim chỉ nam bản thân rằng:
chịu trách nhiệm cho sự rõ ràng — trước cả khi có ai đó kịp hỏi.
Tôi không chờ quyền hạn để hành động.
Tôi tự trao quyền cho mình bằng cách:
đặt chuẩn cho đầu ra,
đặt giới hạn cho phạm vi,
và chấp nhận hậu quả cho những quyết định kỹ thuật mình tạo ra.
Đó là quyền lực mà không ai có thể tước đi.
Là một “công ty” nghĩa là có chuẩn mực
Khi xem mình là một service,
tôi buộc phải trả lời những câu hỏi khó:
Thứ tôi tạo ra giải quyết vấn đề gì?
Ai là người dùng thông tin này sau tôi?
Mức độ tin cậy của nó đang ở đâu?
Không ai ép tôi làm vậy.
Nhưng nếu tôi không tự hỏi,
tôi chỉ đang làm việc, chứ chưa tạo giá trị.
Tôi không cố gắng làm hài lòng mọi người
Khách hàng khó tính không cần bạn dễ thương.
Họ cần bạn đáng tin.
Có những lúc:
tôi nói chưa nên làm chi tiết,
tôi từ chối thêm rule,
tôi không automate dù hoàn toàn có thể.
Không phải vì tôi lười,
mà vì mỗi quyết định đều có chi phí dài hạn —
và tôi xem đó là chi phí của chính “công ty” mình.
Không chức vụ, nhưng có vị thế
Tôi không cần title để:
bảo vệ ranh giới kỹ thuật,
đặt câu hỏi về mục đích thông tin,
hay nói “chưa đủ dữ liệu để quyết định”.
Vị thế của tôi không đến từ sơ đồ tổ chức,
mà đến từ một điều rất đơn giản:
Khi thông tin tôi tạo ra được dùng,
người khác bớt phải đoán.
#### Tóm lại
Tôi luôn có quyền lực với chính mình, vì tôi không cho phép bản thân làm việc như một bánh răng vô danh.
Tôi là một công ty.
Công việc của tôi là một service.
Và mỗi ngày tôi đi làm, tôi ký lại một hợp đồng vô hình với những “khách hàng khó tính” xung quanh mình:
cung cấp sự rõ ràng,
chịu trách nhiệm cho quyết định,
và không đẩy gánh nặng tư duy sang người khác.
Tôi không vội đặt tên cho vai trò của mình.
Tôi để vai trò tự định hình qua giá trị nó tạo ra.